Ý kiến với bài viết của nữ nhà văn Phạm Thị Hoài về thanh niên Nguyễn Đắc Kiên

fireNgày 28.02.2013

Đôi lời thưa cùng cô, với một suy nghĩ của lớp thanh niên cũng cùng thế hệ bạn Kiên.

Có những người tạm gọi là „ vô danh“  nhưng biết  đâu chừng sẽ làm được nên chuyện lớn . Mà những „cây đa cây đề“ mãi đến 38 năm qua đã thu được kết quả gì cho nền dân chủ dân tộc Việt chưa,  thưa cô ?

Cháu thiết nghĩ: „ con người có ai vẹn toàn, món đồ vật còn có khi méo mó“. Bạn Kiên nếu không bắt đầu từ những  tin „xe cán chó“ như thế làm sao leo lên được phó phòng ? Nhưng trong quá trình từ ngây thơ đến nhận thức được, ai mà đã không trả giá cho những ngu muội của mình ? Vấn đề quan trọng là sớm hay muộn, là dám nói lên cái sai của mình hay không !!!

Cháu thiết nghĩ:   như  với những  dẫn chứng của cô về những tin tức „cướp – hiếp – giết“ của tờ báo  Gia đình & Xã hội mà bạn Kiên đã  làm phó phòng gì đó ở phần đầu và tiêu đề „ TÔI KHÔNG CHÚC BẠN THUẬN BUỒM XUÔI GIÓ „ rồi ” Tuy nhiên, điều làm tôi bối rối là: một nhà báo với bản lĩnh, ý thức xã hội, nhận thức và năng lực như anh thì làm gì tại một tờ báo như Gia đình & Xã hội, thậm chí ở một cương vị không phải là vô can với những nội dung thảm hại vừa nêu trên? ” của cô, thì nói thật, đến đó cháu nghĩ  là cô nghi ngờ bạn ấy… Như ngay cả cháu cũng từng đã nghi ngờ. (  Toàn là những thằng hèn )

Rồi cô nói  „Trong họa có phúc. Nếu có một mệnh lệnh nghề nghiệp thì nhìn từ khía cạnh đó, tôi thấy việc Nguyễn Đắc Kiên phải chia tay với tờ Gia đình & Xã hội là điều đáng mừng. Sự nghiệp và cuộc sống của anh trong tương lai dĩ nhiên là đầy khó khăn, song tôi tin rằng những thử thách đó xứng đáng với con người anh hơn việc yên vị ở chức phó phòng phụ trách một trang điện tử sống bằng tin nhặt nhạnh xoàng xĩnh và quảng cáo thuốc ho.“

Rồi cô đưa ông Nguyễn Huy Thiệp vào… Xin lỗi cô, tuổi trẻ chúng cháu chẳng biết nhiều về những con người văn chương vĩ đại ấy. Tuy thú nhận rằng riêng bản thân cháu cũng trộm đọc vài bài viết của cô, cũng nghe đến tên chú Nguyễn Huy Thiệp,  và cả cô Dương Thu Hương.  Nhưng cô đưa những người nổi tiếng ấy vào để làm gì ? Khi thế hệ  chúng cháu hầu như không biết họ đã làm gì được cho nền dân chủ mà chúng cháu mong ước thay vì những  ngờ vực trên ?

Nói vậy, cháu cũng chịu nhận là  ” nói leo”,  “con nít hỉ mũi chưa sạch“  hay ” hậu sinh… khả ố “.  Nhưng cháu lại thiết nghĩ, không có những thế hệ thanh niên bồng bột thiếu suy nghĩ, nhưng đầy dũng khí ấy, thì ai dù giỏi, cũng không thể lấy chổi chà mà quét được giặc trong giặc ngoài đâu thưa cô. Chính thế hệ thanh niên chúng con biết bao đời là những chiến binh cầm vũ khí trực diện với kẻ thù, chớ không phải những ông những bà quyền cao chức trọng,  hay tăm tiếng lẫy lừng dám cầm súng  thí mạng với quân thù.

Nói vậy, cháu cũng tự  nhận là mình  ngu.  Vì không có một cái đầu lạnh thông minh, một trái tim ấp đầy lòng yêu nước của một vị tướng  thì cũng là thí chốt mà thôi.

Nhưng.  Đôi khi muốn đốt nương rẫy cũ để  làm mùa màng mới, mà khi thấy ngọn lửa lạ lùng không phải tay mình châm đốt,  vội dập tắt nó đi thì hãy lê chân tìm những hòn đá lửa khác,  nếu may mắn có thể thỉnh thoảng tìm thấy dưới thung lũng xa xôi.

Kính

Huỳnh Minh Tú

P.S:        Và cháu mong rằng cháu hoàn toàn hiểu sai ý của cô. ( 28.02.2013 )

04.03: Và nhờ ngọn lửa Nguyễn Đắc Kiên mà trong “ Lời Tuyên Bố của các Công Dân Tự Do” , đã có gần 4000 người kí tên. Cháu hi vọng cô cũng là một trong những số người ấy để thúc đẩy nhanh tiến trình dân chủ tự do mà cô cháu ta hằng mong đợi.

                                         

Bài của nhà văn Phạm Thị Hoài:

TÔI KHÔNG CHÚC BẠN THUẬN BUỒM XUÔI GIÓ

Trước đây tôi hầu như không bước vào trang Gia đình & Xã hội điện tử, nơi nhà báo Nguyễn Đắc Kiên vài ngày trước còn là phó phòng. Bây giờ nghe danh lại ghé qua, gặp những thông tin đăng kín từ trên xuống dưới như sau:

Hậu scandal tình và tiền với Adam Nguyễn: Cao Thái Sơn lên tiếng làm hòa

Kết cục buồn của thú uống rượu trong giới trẻ

Chồng đổ đốn còn giở trò “Chí Phèo”

Chồng có con với người yêu cũ

10 thói quen tốt giúp vòng 1 luôn căng tròn

12 “cục cưng” của các sao Việt

Bé gái sinh ra với một nửa trái tim

Phi vụ cảm cúm của cậu chàng 22 tháng

Toàn những thứ như thế. Nó lá cải, điều đó thì đã rõ, nhưng vấn đề không phải ở chỗ ấy, mà ở chỗ:

Thứ nhất, nó lá cải ở hạng làng nhàng [i], không được đùng đoàng như Dân trí (“Đêm giật mình thức giấc, tưởng vợ là… tử thi“, không được bất trị như Phụ nữ Today (“Tôi đã phá trinh em gái vợ“); không được mặt dày như Dân Việt (“Oái oăm trai 15 hiếp gái 18“), không được tạp nham đặc sệt như Ngôi sao (“Chó chết khi đang phẫu thuật nâng cơ mặt“), không được thô bỉ tầm phào như Giáo dục (“Những bức ảnh tố cáo sự thật về vòng một lép xẹp của mỹ nhân Việt“) và không được thản nhiên một cục như VnEx (“Tôi chán chồng“).

Thứ hai, trong khi các tờ lá cải khác còn có một vài tham vọng thầm kín và ít nhiều chưa bị tận diệt nào đó về vai trò (tất nhiên là nghiêm túc) của báo chí với xã hội [ii], thì Gia đình & Xã hội, tờ báo của Bộ Y tế, thuần túy lá cải. Việc sa thải nhà báo Nguyễn Đắc Kiên mang tính chính trị, song một tờ báo như thế rõ ràng không có một xác tín chính trị nào hết. Nó chỉ không muốn gặp rắc rối về chính trị để bảo vệ thị phần nhỏ nhoi của nó giữa các đại gia trong ngành. Không được quảng cáo cho các nhà băng, shop thời trang, hàng mĩ phẩm cao cấp, điện thoại thông minh đời mới nhất nhưng dù sao cũng còn được hợp đồng với thuốc ho. Ai bảo ho ở Việt Nam là phi chính trị?

Tinh thần tuân lệnh trước kẻng của lãnh đạo tờ Gia đình & Xã hội là hoàn toàn bình thường, không hơn không kém ở phần lớn các nơi khác, vì thế không có gì đáng nói thêm. Nhưng hành động theo “mệnh lệnh đạo đức” sáng rõ của Nguyễn Đắc Kiên thì hiếm hoi và đáng được ghi vào lịch sử báo chí Việt Nam. Tuy nhiên, điều làm tôi bối rối là: một nhà báo với bản lĩnh, ý thức xã hội, nhận thức và năng lực như anh thì làm gì tại một tờ báo như Gia đình & Xã hội, thậm chí ở một cương vị không phải là vô can với những nội dung thảm hại vừa nêu trên? Bất chấp tiến trình lá cải hóa cao độ không thể đẩy lùi của báo chí Việt Nam, những nhà báo nghiêm túc từng gặp tai nạn nghề nghiệp, từng bị cách li hay đã tự thoát li khỏi nền báo chí chính thống, như Huy Đức, Đoan Trang, Trương Duy Nhất, Hoàng Khương, Nguyễn Việt Chiến… chắc chắn chưa bao giờ gắn tên tuổi và sự nghiệp của mình với những tờ báo thuần túy lá cải.

Trong họa có phúc. Nếu có một mệnh lệnh nghề nghiệp thì nhìn từ khía cạnh đó, tôi thấy việc Nguyễn Đắc Kiên phải chia tay với tờ Gia đình & Xã hội là điều đáng mừng. Sự nghiệp và cuộc sống của anh trong tương lai dĩ nhiên là đầy khó khăn, song tôi tin rằng những thử thách đó xứng đáng với con người anh hơn việc yên vị ở chức phó phòng phụ trách một trang điện tử sống bằng tin nhặt nhạnh xoàng xĩnh và quảng cáo thuốc ho.

Khi Nguyễn Huy Thiệp xuất hiện và gây bão táp trong văn học hai mươi lăm năm trước, nhà phê bình văn học Hoàng Ngọc Hiến đã không chúc ông thuận buồm xuôi gió. Lời không chúc ấy cũng thật phù hợp với Nguyễn Đắc Kiên.

© 2013 pro&contra

[i] Gia đình & Xã hội ít khi được trang của nhà văn Phan An tận tình điểm báo lá cải chiếu cố.

[ii] Chẳng hạn mục “Trái hay phải” của trang thường bị gọi là Phụ nữ To Dày

– PHẠM THỊ HOÀI

(Theo Blog pro&contra)

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s