Viết cho ngày 30 tháng tư: Quê Hương chốn thanh bình

Lemke bier 3Hôm nay hai vợ chồng mình gởi con cho bà Nội, nắm tay nhau đi „hâm nóng tình yêu“ bên bờ sông bình thường như vô vàn bờ sông thơ mộng trong thành phố này… Nghe tiếng đàn du dương êm tai trong ánh nắng xuân bừng hoa lá, tiếng róc rách sóng vỗ mạn thuyền đưa khách tham quan chầm chậm trên sông… Chợt thấy lòng dấy lên một cảm giác hạnh phúc bình thản lạ kì… Rồi bỗng nhớ đến quê nhà… 

Ước gì chiều chiều dạo bên bến Bạch Đằng cũng được nghe người nhạc sĩ đường phố với cây đàn guitar say sưa rãi bản nhạc vàng mình yêu thích, hay tiếng saxo lúc trầm ấm lúc réo rắt bay bổng ngây ngất quên đời… „ Em ơi có bao nhiêu… Sáu mươi năm cuộc đời...“ … Chỉ giản đơn với những phút giây bất chợt để cảm thấy thanh bình…, để thấy lòng thêm yêu và tự hào về quê hương xứ sở… Phía xa xa dòng xe cộ vẫn tất bật ngược xuôi…, mà phía bên này công viên xanh rì cây cỏ dưới ánh nắng chiều bờ Thủ Thiêm sông Sài Gòn, mái chèo cô gái áo tà bà ba nhẹ nhàng khua sóng…, thoang thoảng trong gió vọng lại câu hò.

Lemke bier 2Lemke bier 4

Mình chỉ mong quê mình được vậy. 38 năm rồi chỉ mong có một ngày trả lại passport tị nạn, rồi ngẫng đầu dõng dạc: Quê hương tao đẹp gấp vạn lần xứ tụi bây. Tao dzìa. Thà đói lòng ăn tô rau luộc, khát nước ngửa mặt uống ngụm nước mưa chứ không thèm ở xứ lạnh quê người của tụi mày… Ranh rảnh tụi mày nhớ ghé quê tao chơi, để tao có dịp trả ơn những tháng năm tụi mày cưu mang tao dù chẳng cùng dòng giống mũi tẹt da vàng, để tụi mày cảm được cái tình người đất Việt như những vần thơ : „ Giang hồ dạt đến quê em… Nghe câu vọng cổ mà mềm lòng say… Tình người kênh rạch giang tay… Ở đây rượu cũng chết người như em…“ 

Lemke bier

***

Có lần thằng bạn thân xứ tư bản muốn du lịch quê mình. Hắn đến mình để được tư vấn… Mình cũng hãnh diện mà kể rằng:

Quê hương tao nắng ấm quanh năm, và tình người cũng vậy. Trên khuôn mặt lúc nào cũng nở nụ cười chứ không lạnh lùng như xứ lạnh tụi mày… Ngay cả người đạp xích lô dù không đủ ăn nhưng vẫn cười. ” Nụ cười bằng mười thang thuốc bổ ” , chắc nó bù đắp lại ?

Quê hương tao rừng vàng biển bạc, ” có mặt biển Đông xa tít chân trời ” , với ” lòng trai tráng rộng lớn như biển khơi, với cánh tay dựng nên đất trời… “.  Mà mình cũng chân tình khuyên: ” Mày có đi thì đi, nhưng đừng đi xa quá nha. Ra ngoài xa kia phía Hoàng Sa  coi chừng ” tàu lạ” hốt xác “Có rặng dừa xanh bát ngát, có „người thiếu nữ dạt dào tình trẻ, dáng xinh tươi đang tuổi yêu đời “… Mà gái đẹp Việt Nam thì chắc mày cũng từng chiêm ngưỡng qua ở Singapore, ở Malaysia… rồi đó. 

Quê tao là quê hương của 54 dân tộc. Với biết bao truyền thuyết như trong chuyện cổ tích và thiên nhiên hùng vĩ đẹp đẽ như thuở hoang sơ… Mày có lên cao nguyên thì sẽ thấy. Có điều đừng đi lạc vào khu khai thác bô-xít mà coi chừng không có đường về nha ku.

Đang thao thao bất tuyệt, thằng bạn xứ tư bản cũng gật gù ra chiều „ phê“ lắm. Bỗng nó giơ tay hỏi một câu: „ Quê mày đẹp như vậy sao mày không về đó sống, ở chi xứ người lạnh lẽo xa xôi …?

Mẹ kiếp cái thằng này ! Nghe xong mình cứng lưỡi…

Cái gì đó như nỗi nhục chạy tràn từ lỗ tai lên nóng đỉnh đầu.

Huỳnh Minh Tú

Chú thích:

 

Những câu hát in nghiêng trích dẫn từ bài hát „ Việt Nam quê hương tôi „ của Nhạc Sĩ Đỗ Nhuận.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s