Tề Thiên Đại Thánh đến nước Vệ: Lý Sơn biển đảo

Hồi thứ năm: Lý Sơn biển đảo

704866Nhắc đến đoạn Tề Thiên Đại Thánh ta nóng lòng hóa thành con cá kình phóng băng băng đến Lý Sơn đảo để tìm hiểu thực hư. Trên đường lúc ngài chỉ còn cách Lý Sơn đảo của nước Vệ độ chừng 119 hải lý thì hiện rõ mồn một một cột sắt dài, tợ như cây thiết bảng Như Ý biết biến hóa to nhỏ của ngài, đang xoáy ào ào vào đáy biển như muốn hút hết tinh khí cả biển Đông.

Kinh ngạc, Đại Thánh ta liền dùng „đường dây nóng“ alô hỏi Ngọc Hoàng, thì rõ ràng đây là hải phận có từ  nghìn năm của nước Vệ. Vậy mà nước Tề ngang ngược vào ra như chốn không người.

Đại Thánh lấy làm tò mò trồi đầu lên ngó xem, thì nghe tiếng xì xồ  vang động. Quả đúng là tiếng của người nước Tề. Bất chợt một dòng nước âm ấm khai khái rơi lỏn tỏn lên đầu Đại Thánh kèm theo tiếng cười nói hể hả của đám Tề nhân đang đứng trên ụ sắt khổng lồ:

– Hố hố… Nếu cả nước Tề  ta cùng đái một bãi xuống biển Đông này cũng đủ làm trôi đi nước Vệ tiểu nhược bé tí teo kia hố hố… Xá chi cái ao làng này, cả đất liền của bọn nước Vệ ta cũng thôn tính trong nay mai hố hố hố…

Tề Thiên Đại Thánh vang danh bốn bể ta giận tím người toang rút thiết bảng Như Ý đập nát như tương lũ người kia hỗn xược dám đái lên đầu ngài, nhưng ngài lại nghĩ đến thời ngông cuồng xa xưa của mình. Cũng có lúc ngài từng vạch con… tự do ra đái vào lòng bàn tay Phật Tổ mà cứ nghênh ngang tự đắc nghĩ rằng mình là thiên hạ vô đối, nào biết trời cao đất rộng ra chi… Đến khi năm ngón tay của Phật Tổ biến thành năm ngọn núi Ngũ Hành Sơn nhốt con khỉ đột thành tinh là ngài thêm suốt mấy trăm năm xuống lòng đất thì hối hận đã muộn màng.

Do Đại Thánh ta đã phần nào thấm nhuần Phật pháp, hiểu rõ thuyết Nhân quả nên ngài dằn lòng được.

Bởi muốn tìm hiểu ngọn nguồn cớ sự, ngài lắc mình biến thành một Tề nhân trà trộn vào đám quan quân trên ụ sắt, bước tới gần gã đầu sỏ vừa đái lên đầu ngài nhăn răng khỉ nói:

– Đại nhân nói quả là hay.  Nhưng hạ nhân nghe khắp thiên hạ truyền rằng, vùng biển này là của dân nước Vệ tự nghìn năm trước. Thế ngài làm vậy không lo thế gian thiên hạ bất bình sao đại nhân ?

Gã đầu sỏ bật cười khanh khách:

– Nước Tề ta lớn mạnh binh đông như kiến, lương thảo lại dồi dào. Chẳng mấy chốc mà ta chiếm cả thế gian này chớ sá chi một tiểu quốc nhu nhược như nước Vệ.  Tề quốc ta còn mưu thâm kế độc như bá tánh truyền rằng: „Đểu như Tề“ chắc ngươi cũng từng nghe qua chớ hố hố hố…

Đoạn chừng như thấy Đại Thánh ta chưa thấm nhuần…  tư tưởng Mao-Xít lắm, gã đầu sỏ nói thêm:

– Một mặt ta cứ đôi điều hảo hữu „16 chữ vàng, bốn tốt“ với bọn người nước Vệ. Mặt khác ta tung vàng bạc châu báu cùng mỹ nữ mua chuộc bọn gian thần nước chúng. Kế nữa ta cho gián điệp tuồn vào triều đình, khiến vua quan nhà Sản nước Vệ đấu đá nhau, tựu trung để chúng đều quỵ luỵ nước Tề „láng giềng tốt“ ta mà cầu cạnh sự bênh vực. Đó là kế “Ngao cò tranh nhau – Ngư ông đắc lợi “.

– Song song đó, ta dùng tiểu nhân kế đánh vào kinh tế, cùng đầu độc dân Vệ qua nguồn ẩm thực độc hại để về lâu dài khiến dân nước Vệ người chẳng ra người, ngợm chẳng ra ngợm. Chẳng mấy chốc mà tiêu diệt cả dân tộc Vệ, trừ hậu họa về sau hố hố…

– Sau nữa, ta thường xuyên diễu võ dương oai „ nhát ma „ cho bọn chúng… tè trong quần. Rốt cuộc ta chẳng cần động binh, chẳng cần tốn “mũi tên hòn đạn” nào cũng khiến triều Sản nước Vệ dập đầu quỵ thuộc vào nước Tề ta hố hố hố…

Đại Thánh ta giả bộ ngu… như khỉ giả nhân nhăn răng hỏi thêm:

– Thế giả sử dân chúng nước Vệ cùng đồng thanh đồng lòng chung sức bảo vệ giang san nước Vệ, thì há triều đình nhà Sản Vệ quốc lại im tiếng đứng nhìn ư đại quan ?

Gã đầu sỏ lại cười sằng sặc vò đầu Đại Thánh: “ Ngươi đúng là kẻ ngu lâu dốt bền“ và rằng:

– Dân nước Vệ dù có vạn phần bất mãn nổi dậy đi chăng nữa, thì lúc thiên triều Tề quốc ban lệnh cho triều nhà Sản đàn áp dân đen Vệ chẳng thể nào bọn họ dám chống cự với „bạn vàng“ „người anh lớn“ Tề quốc ta. Cho dù sứ giả nhà Sản có „cực lực phản đối“ cũng chỉ là trò che mắt chiếu lệ mà thôi.  Túm… cái quần lại cốt là chiêu “người Vệ giết dân Vệ”,  Tề quốc ta lại khỏi mang tiếng là “bá chủ bành trướng”, bởi Tề triều đang gương cao ngọn cờ hòa bình với thế gian…  Quan triều nhà Sản nước Vệ bao kẻ „há miệng mắc quai“.  Kẻ quan lại có lòng vì nước Vệ thì đã về vườn đuổi gà. Kẻ dân đen nào dám chống đối Tề quốc ta thì đã vào ngục tối, hay đã thành người thiên cổ mất rồi hố hố… Ngươi đừng quá ngu si như thế hố hố hố…

***

Nghe đến đoạn, Tề Thiên Đại Thánh ta… á khẩu.  Rồi bỗng từ đâu giông bão kéo đến sấm chớp liên hồi.  Ngài lui vào nằm thừ trong một góc  vắng trên ụ nổi giàn khoan của Tề quốc ở biển Đông thuộc chủ quyền nước Vệ mà khóc rống:

– Trời ơi ! Nhục. Nhục thay cho Vệ quooôuuức…

 

Huỳnh Minh Tú

Hết hồi thứ năm.

(Xem hồi sau sẽ rõ ! )

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s