Trong số những câu nói mà đám an ninh, bồi bút, dư luận viên trên mạng thường xuyên đem ra sử dụng để “dân vận” từ những người đi biểu tình chống TQ, những người viết bài, viết blog “lề trái” cho tới những người hoạt động dân chủ, đó là “Mọi chuyện đã có đảng, có nhà nước lo. Anh hay chị hãy cứ làm tốt những bổn phận công dân của mình đi đã, tức là yêu nước rồi. Đừng quan tâm đến chính trị làm gì”. Hoặc “Đừng hỏi Tổ Quốc đã làm gì cho ta mà hãy hỏi ta đã làm gì cho Tổ Quốc”… Nghe mãi đâm ra thuộc lòng!
Nhưng phải đến khi sống ở nước ngoài, tôi mới thực sự thấm thía cái câu “nhà nước lo, chính phủ lo”. Bởi vì ở các nước tự do, dân chủ, phát triển, đúng là người dân được nhà nước lo mọi thứ thật.
Đẻ con ra thì nhà nước phụ nuôi từ lúc mới sinh cho tới khi 18 tuổi, chuyện học hành hoàn toàn miễn phí, có quốc gia còn lo cả bữa ăn nhẹ ở trường mẫu giáo cả sách vở miễn phí cho học sinh ở bậc tiểu học, lớn lên một chút đi học đại học thì mượn nợ nhà nước sau này ra đi làm trả lại, bất cứ việc gì lớn trong đời như xây nhà, lập gia đình, mở tiệm kinh doanh…đều có thể vay vốn nhà nước, lúc đau yếu, thất nghiệp, khi già cả thì nhà nước nuôi. Còn nếu sinh ra đã tàn tật thiểu năng, chậm phát triển hoặc sau này vì nguyên nhân nào đó mà bị tâm thần, nhà nước cũng sẽ nuôi cả đời.
Tất nhiên, chi phí cho tất cả chính sách an sinh xã hội là do đồng thuế của người dân đóng góp. Nhưng chí ít người dân còn thấy được đồng tiền thuế mồ hôi nước mắt của mình đi về đâu. Và cả cuộc đời, con người bớt đi được nhiều nỗi lo lắng bởi biết chắc rằng, dù có chuyện gì xảy ra với mình, họ cũng có thể cậy nhờ đến nhà nước, đến chính phủ.
Còn ở VN?
Có bao giờ người dân Việt tự hỏi, tính theo tỷ lệ đồng lương thì tất cả các thứ thuế, phí mà người VN đóng so với các nước khác là nặng hay nhẹ ? Và những đồng tiền thuế ấy đi đâu hay nói cách khác, chúng ta còng lưng đóng thuế nuôi nhà nước, nuôi bộ máy quan chức cán bộ đông đảo như bầy sâu kia để được gì, đảng và nhà nước lo được gì cho dân ?
Rất nhiều người dân, do quán tính, do bị nhồi sọ bao nhiêu năm cứ mở miệng ra là nhờ ơn đảng, ơn chính phủ, không có đảng, chính phủ nuôi cho ăn học thì… Đảng nào, nhà nước nào nuôi hay ngược lại, dân phải è cổ nuôi đảng, nuôi nhà nước, mà bất cứ chuyện gì dân cũng phải tự lo, phải xòe tiền ra ?
Đó là chưa kể mỗi người dân VN đang phải gánh trên lưng món nợ nước ngoài cứ mỗi năm mỗi tăng do cung cách làm ăn kém cõi, làm thì ít phá thì nhiều, nạn tham nhũng nặng nề, cộng với thói hoang phí, vô trách nhiệm của một đám quan chức cán bộ bất tài kém đức nữa kia.
Rất nhiều người dân cho đến giờ phút này vẫn cứ suy nghĩ “nhờ có đảng cộng sản đánh Pháp đuổi Mỹ thống nhất đất nước, mở cửa làm ăn với thế giới chúng ta mới có ngày hôm nay, chứ hồi chiến tranh chống Mỹ hay thời bao cấp còn khổ hơn thế này nhiều…” Nghĩa là lại đi so sánh với chính mình, với cái thời miền Bắc trong chiến tranh và cả nước thời bao cấp để rồi tự an ủi “như thế này đã là may mắn lắm, sung sướng lắm rồi”.
Xin hãy làm ơn so sánh với các nước khác, cùng trong một khoảng thời gian mấy chục năm như vậy, nước người ta đi tới đâu, và VN hiện nay như thế nào so với thế giới, mà không, chưa cần nói đến thế giới, chỉ so với các nước láng giềng chung quanh thôi, ta hiện nay đang cách Thái Lan, Singapore, Indonesia, Đài Loan, Hàn Quốc… bao nhiêu năm?
Từ kinh tế, thu nhập đầu người, an sinh xã hội cho tới giáo dục, thành tích văn hóa nghệ thuật, kể cả bóng đá và…thi hoa hậu, có cái gì chúng ta hơn được nước khác không. Trong những bảng đánh giá, xếp hạng toàn cầu về chỉ số tự do dân chủ, tự do ngôn lậun, chỉ số phát triển con người, chất lượng cuộc sống…chúng ta đứng ở thứ bậc bao nhiêu, xếp trên tổng số tất cả các quốc gia?
Khi đã nhìn ra được những điều đơn giản như vậy, tâm lý của người dân đối với cái chế độ này, cái đảng, nhà nước này sẽ khác đi nhiều lắm. Sự thay đổi bắt đầu từ những suy nghĩ, lập luận nhỏ nhất là vậy.
Cho đến bây giờ, trừ những người bị tẩy não đến độ không có khả năng tự điều chỉnh suy nghĩ, nhận thức, những người quá mù quáng hoặc tự lừa dối mình, tôi tin rằng phần đông người Việt đều nhận ra tình trạng tồi tệ trong mọi lãnh vực của cái xã hội mà chúng ta đang sống. Nhưng không phải ai cũng dễ dàng thừa nhận nguyên nhân.
Đã qua cái thời để có thể đổ thừa do “tàn dư của chế dộ Mỹ ngụy để lại”, do hậu quả chiến tranh kéo dài quá lâu, do đất nước bị cấm vận, lại càng không thể đổ thừa “mọi sự xấu xa là do nền kinh tế thị trường cộng với ảnh hưởng của lối sống tư bản phương Tây tràn vào xã hội” !… Duy nhất cầm quyền trong bao nhiêu năm, đảng và nhà nước cộng sản phải chịu trách nhiệm về tất cả mọi sự tồi tệ, trì trệ, lạc hậu, thua kém của VN hiện tại, xuất phát từ một nguyên nhân hết sức đơn giản, rõ ràng: đảng và nhà nước cộng sản VN chưa và không bao giờ đặt quyền lợi của đất nước, dân tộc lên trên hết, chưa và không bao giờ vì dân vì nước.
Chỉ cần thay đổi não trạng, đặt quyền lợi của đất nước, dân tộc lên trên, đặt con người lên trên, mọi sự sẽ thay đổi.
Cứ từ những chuyện nhỏ mà suy ra. Một thẩm phán trước khi quyết định kết án tử hình hoặc chung thân một con người mà chưa thật yên tâm về bằng chứng phạm tội, nếu biết đặt quyền sống của con người lên trên, sẽ tạm trả tự do thay vì kết án, để tránh gây ra một bản án oan khuất.
Một cán bộ y tế nếu biết đặt mạng sống con người lên trên hết sẽ không bao giờ có thể thờ ơ, chậm trễ, quan liêu, tắc trách, dẫn đến những cái chết oan ức, tức tưởi của bệnh nhân.
Một nhà báo, một nhà văn, người nghệ sĩ sáng tác cho tới nhà sản xuất, nếu vì con người, sẽ luôn luôn cân nhắc sản phẩm mà mình tạo ra, dù là sản phẩm tinh thần hay vật chất, hàng hóa… có thực sự phục vụ con người, làm cho xã hội tốt đẹp hơn hay là của giả của dỏm, hàng độc hại thêm rác rưởi vào xã hội.
Một quan chức, cán bộ lãnh đạo nếu vì dân vì nước, khi nhận ra mình sai trái hoặc bất tài sẽ tự giác từ chức vì như thế là có lợi cho dân cho nước hơn.
Một đảng cầm quyền nếu thật vì dân vì nước sẽ luôn luôn cân nhắc trước khi quyết định bất cứ việc gì đó có ảnh hưởng tới đất nước, dân tộc, từ quyết định lao vào cuộc chiến tới cùng bất chấp cái giá phải trả hay chấp nhận thống nhất bằng con đường khác, cho tới việc dũng cảm thừa nhận sai lầm, lựa chọn một con đường đi tốt đẹp hơn cho đất nước, cho dân tộc. Từ việc ký một hợp đồng thương mại với nước khác, gật hay lắc với những dự án bauxite Tây Nguyên, điện hạt nhân, đường sắt cao tốc, soạn thảo một chính sách, cho tới sửa đổi bản Hiến pháp…Tất cả cuối cùng là lợi cho ai? Cho dân, cho nước hay cho chính đảng cầm quyền?
Cho dù còn mê muội đến đâu, nếu một khi đã đặt ra được câu hỏi và tự trả lời, chúng ta sẽ nhận ra bản chất của đảng cầm quyền có thật là ưu việt, vĩ đại, bản chất của chế độ, có thật là một nhà nước của dân, do dân, vì dân.
Có ai đếm được bao nhiêu sai lầm, bao nhiêu cơ hội của đất nước trong suốt gần bảy thập kỷ qua?
Và mới đây nhất, với việc bỏ qua mọi lời góp ý tâm huyết, mọi lời kêu cứu, ta thán, tức giận của các tầng lớp nhân dân, bỏ qua mọi cơ hội thay đổi nhằm cứu vãn đất nước, tiếp tục giữ nguyên hệ thống mô hình chính trị lạc hậu, thậm chí còn củng cố hơn nữa vị trí độc tôn lãnh đạo trong ban Hiến pháp sắp được thông qua, đảng cộng sản thật sự đã cho thấy sự tê liệt, không có khả năng tự cải cách, cũng như chỉ biết có sự tồn vong của chính nó.
Và nếu một khi cái đảng cầm quyền chưa và không bao giờ vì dân vì nước, thậm chí còn là nguyên nhân của mọi sự trì trệ lạc hậu, là lực cản của đất nước, vậy cái lý do gì người dân lại cứ để cho cái đảng ấy độc quyền lãnh đạo?
Sự thật bao giờ cũng đơn giản.
Nguồn: RFAVietnam – SongChi´s Blog
Mời quý vị xem thêm một mẩu truyện vui ngụ ngôn liên quan:
Có một cán bộ lãnh đạo từ trên trung ương xuống thăm một vùng xa, hỏi người đang cai quản ở đấy: – Tình hình chỗ cậu thế nào?
Cấp dưới buồn rầu: – Thưa sếp, còn khổ lắm. Một tuần chỉ ăn cơm ba ngày.
– Ủa, vậy những ngày kia ăn phở hay sao?
– Đâu có, ăn cháo không hà!
Cấp trên lại ngạc nhiên: – Cháo gà hay cháo vịt?
Cấp dưới sửng sốt một hồi mới trả lời được: – Không, cháo bắp.
Cấp trên chép miệng, chuyển đề tài: – Vấn đề mặc thì sao?
– Giản dị lắm ạ.
Cấp trên tươi cười: – Tốt. Tôi ghét nhất cái lối đi cày mà còn bày đặt làm le bận “vét-tông.” Ngày thường chớ có làm như ngày cưới.
– Dạ thưa, đám cưới ở đây người lớn bận lung tung, có gì xài nấy, không có gì cũng xài nấy.
Cấp trên gật gù: – Thế trẻ con?
– Trẻ con phần nhiều bận xà lỏn.
Cấp trên reo lên: – Viền “đăng-ten” chứ?
Cấp dưới nhăn nhó: – Không biết viền gì, nhưng mép tưa như xơ mướp.
Cấp trên gằn giọng: – Quái, chúng nó mua ở đâu vậy? “shop online” chăng?
– Thưa sếp lấy tiền đâu mà mua,. Phần lớn là quần gia truyền; cha truyền cho con…
– Đồ cổ à? Có giá trị văn hóa đấy. Chớ có bán!
– Bán sao được, thằng anh còn phải dành cho thằng em nữa.
Cấp trên im lặng một lát, giở sổ tay ra. – Ăn… mặc… rồi, việc ở thế nào? Bình quân mỗi người bao nhiêu mét vuông?
– Hàng ngàn mét! Bởi nhiều nhà có mái chứ đã có tường đâu.
– Chà chà! Nền nhà lát gạch bông gì vậy?
– Bông cỏ ạ. Mà không cần phải lát, cứ để tự nó mọc lên thôi.
Ngẫm nghĩ thêm vài phút, Cấp trên hỏi tiếp:
– Tôi cần biết thêm tình trạng giáo dục. Trẻ em học hành ở đâu?
– Dạ, phần lớn ở trường đời.
– Bao nhiêu tốt nghiệp trên đại học?
– Có một người, nhưng ra trường cách đây ba mươi mấy năm lận.
Cấp trên mở thêm một trang sổ tay nữa: – Bây giờ đến những điều thiết yếu. Điện có thường xuyên hay không?
– Thưa, có rất đều vào những ngày không cúp. Mỗi tuần chỉ cúp độ sáu ngày.
– Chết cha, vậy làm sao mà chạy máy lạnh… Kỳ cục quá ! Thôi, sau điện là nước. Nước đủ xài chứ?
– Chắc đủ. Vì em chưa gặp người nào chết khát bao giờ.
Sau khi nắm vững tình hình, Cấp trên hạ giọng: – Dư luận quần chúng thế nào?
– Thưa, tại sao sếp cần biết ạ?
– Tại điều đó quan trọng lắm. Cậu phải hiểu, ai làm chủ dư luận sẽ làm chủ xã hội.
– Thưa sếp, thú thực là dân người nào cũng kêu khổ.
– Kêu thầm hay kêu to?
– Thầm, nhưng ai cũng nghe rõ.
Cấp trên đứng lên, đi lại trong phòng, nói trong niềm xúc động:
– Cậu ạ, mục đích của tôi và Trung ương không có gì khác hơn là làm cho dân sung sướng.
– Đa tạ sếp.
– Và hơn nữa, sự sung sướng ấy còn phải được nói to ra. Bây giờ mọi người kêu khổ chứ gì? Được. Tôi đã có biện pháp, cậu chuẩn bị thi hành.
Gồm mấy điểm sau đâu . Cậu ghi cho đầy đủ đấy nhá …
Ngày hôm sau, vùng đất đó có những cải cách rộng lớn:
– Cơm từ chỗ đủ ăn ba ngày giảm xuống một.
– Nhà cửa từ chỗ không có tường tiến tới không có mái.
– Quần xà lỏn đi từ gia truyền đến thất truyền luôn.
– Điện xưa kia có một ngày trong tuần, hiện nay còn một giờ trong tháng.
– Nước trở nên hiếm hoi đến nỗi nhiều đám cưới, nhà gái thách nhà trai hai lu.
Bà con kêu khổ vang trời. Họ luôn miệng nhắc tới thời gian trước đây với vẻ thèm khát. Ai cũng mơ lại lúc bốn hôm được tắm một lần, mỗi tuần được coi “ti-vi” một buổi. Thỉnh thoảng, gia đình lại mang những tấm hình cũ ra ngắm, và thở dài khi thấy trong đó ai cũng được bận áo bà ba.
Đúng là hạnh phúc chỉ tồn tại khi người ta đã mất nó. Khi nỗi khổ đã lên tới cực điểm.
Cấp trên bèn ra dấu hiệu. Lập tức những thứ ngày xưa ùn ùn quay trở lại:
Ánh sáng tràn ngập ngày thứ bảy,
“Phông-tên” nước chẩy ào ào lúc nửa đêm.
Trẻ con được lội bộ tới trường,
Trường bao giờ cũng đủ tiền lương phát sau một tháng.
Dân kêu sướng inh ỏi.
Mọi người đều nói: “Một thời đại ‘đổi mới’ đang bắt đầu, một thời kỳ huy hoàng đang mở ra, một giai đoạn khác đã ập đến.
Ông Sếp ở trên xuống ấy đắc chí : – Thấy chưa ? Muốn giúp cho họ sướng, tốt nhất là thỉnh thoảng mình phải làm cho họ khổ hơn.”.
Nguồn: Comment của Duong Hien Lien trên FB Hà Đức Thiện.