Ngày của món ăn Việt Nam và chuyện bên lề

DSC_0020

Trong khi chờ đợi, mùi của vị sả, hành phi, của nồi phở hấp dẫn thoang thoảng đâu đây làm khứu giác mình bừng tỉnh… Kìa những lá ngò rí lá quế tươi xanh gần cạnh bức tranh đồng quê với chú bé trên lưng trâu qua lần rảo mắt khiến mình bất giác nhủ thầm: ” Đây phải là ẩm thực Đông Nam Á “. Rồi bất chợt mình nhìn lại một lá cờ…

Số vợ chồng mình cũng may mắn. Từ hồi không còn mở nhà hàng nữa, cả nhà chỉ tập trung “bán hàng rong”… Nhưng có lẽ vì khách hàng đồng nghiệp thương, nên thường đặt tiệc hay giới thiệu cho nhiều “mối” ngon lành đi nấu món ăn Việt Nam cho cả mấy trăm người.

Lần này mình hân hạnh được đại điện đem ẩm thực Việt Nam với hương vị khác lạ đến cho gần 300 nhân sự của chi nhánh một công ty quốc tế chuyên về du lịch. Khác lạ ở chổ, thay vì họ ăn thường nhật những món không thay đổi, thì cuối tuần mỗi tháng, họ được thưởng thức ẩm thực của một nước nào đó khác.

Nghĩ cũng phải kể qua sơ sơ cách bồi dưỡng nhân viên của những công ty năng động mang tầm vóc quốc tế. Bữa ăn của họ đầy đủ sinh tố và được kiểm tra nghiêm ngặt về an toàn thực phẩm. Thức ăn thì ê hề đa dạng và… “sâu sát tận quần chúng” đến từng sở thích như ăn chay – một trào lưu ẩm thực rất có ý nghĩa ít nhất với sức khỏe con người đang có chiều hướng gia tăng.

Ngoài căn-tin rộng lớn tiện nghi trên lầu cao nhìn xuống quang cảnh tuyệt vời ở trung tâm thủ đô Berlin, kế cạnh còn có phòng tập thể dục, bàn bóng bàn, banh bàn cho nhân viên họ thư giãn giờ giải lao, và chắc còn nhiều thứ hay ho khác mà mình chưa phát hiện ra…, mới thấy “Tư bản giẫy chết” ở thế kỷ 21 này “bốc lột sức lao động” con người thật là ghê gớm.
Mình thử đóng vai một nhân viên bước vào căn-tin này bữa nay để các bạn dễ hình dung hơn.

Trước tiên, mình xếp hàng như bao người khác để chọn thức ăn. Trong khi chờ đợi, mùi của vị sả, hành phi, của nồi phở hấp dẫn thoang thoảng đâu đây làm khứu giác mình bừng tỉnh… Kìa những lá ngò rí lá quế tươi xanh gần cạnh bức tranh đồng quê với chú bé trên lưng trâu qua lần rảo mắt khiến mình bất giác nhủ thầm: ” Đây phải là ẩm thực Châu Á “. Rồi bất chợt mình nhìn lại một lá cờ…

” Was möchten Sie gerne essen, Monsieur ? ” (*) Tiếng dịu dàng của một cô gái cho biết mình tới lượt. Cô gái Việt Nam duyên dáng trong bộ áo dài cách tân cười tươi như hoa lướt nhẹ bàn tay giới thiệu các món ăn… Chao ôi…, mình nuốt nước miếng “cái ực”. Chưa ăn mà đã thấy “quá đã”.

– Dạ, cho tui tô phở đi cô.

Cô gái Việt Nam xinh đẹp thoang thoát tiếng Anh như gió, tiếng Đức… ” tiếng có tiếng không ” (**) làm cho mình một tô phở. Tay nàng vừa bốc nhúm giá nhúm ngò vừa giải thích với đôi môi nụ cười luôn như hoa nở. Nàng chan nước phở bốc khói nghi ngút vào tô mà mình thấy nóng ran cả tâm can tỳ vị.

Mình ngồi vào bàn, hít hà hương thơm bốc lên từ tô phở thơm lừng mùi xương tủy hòa quyện cùng mùi ngò gai lá quế…, rồi húp một muỗng nước súp… Ối trời. Sao trên thế gian này lại có một thứ súp vô cùng đơn giản mà ngon lạ ngon lùng thế chứ.
Rồi mình ngó lên lá cờ vàng, trong lòng dấy lên đầy thắc mắc…

( Tới đây thì… ” xin lỗi, chịu hổng nổi “. Tạm dừng đóng vai :)).

Thực khách ở đây đa phần là người trí thức, hiểu biết. Có nhiều người đã từng đi du lịch ở Việt Nam , nên gặp vợ chồng mình biết người Việt, họ nói ” Xin chào. Cảm ơn ” thay vì ngôn ngữ khác. Có cô gái Tây kể với mình về Việt Nam thích nhất là Hội An. Còn một cô Nhật thì hỏi quán Việt Nam mình ở đâu để cổ ghé ăn.

Có hai ông khách ăn xong khen rối rít, rồi hỏi: ” Lá cờ ông treo đó là cờ Việt Nam à ? “. Mình thưa: ” Dạ, lá cờ này của đất nước Việt Nam tôi tượng trưng cho khát vọng Tự Do Dân Chủ từ trước 1975. ”

Nói gì thì nói, mình cũng thầm cảm ơn ông chủ thầu người Thổ Nhĩ Kỳ của căn-tin này… Mới đầu ổng không biết, trong phần giới thiệu Vietnamese Cuisine Day, ổng trưng lá cờ đỏ. Sau đó mình thưa rằng, chúng tôi có lá cờ khác, ổng cũng đồng ý. Kế nữa, chổ này sát bên ” VietHaus” – ” Nhà Việt Nam ” ( người Việt ở Berlin và ở Đức chắc biết ) một thời đình đám mà ổng không nhờ, lại có duyên gặp mình.

 

HMT

Chú thích:
(*): Ông muốn ăn gì, thưa ông ?
(**): Lời bông đùa của tác giả, không đúng với thực tế.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s