Buổi trò chuyện với cộng đồng Berlin của VOICE

20191018_171647” Ngòi của anh đã gẫy, hãy mài trên xương tôi… Chấm máu tôi mà viết, về lương tâm con người… “.  Giọng ca thật máu lửa của nữ ca sĩ Anh Chi đến từ Pháp khiến mình nghe mà không còn biết đó là tiếng nhạc hay tiếng réo dậy lương tâm… Âm nhạc kéo những con người dù Bắc, Trung hay Nam xích lại gần nhau. Đó như lời thì thầm tự đáy lòng khi nghe giọng ca trầm ấm truyền cảm của ca sĩ Trần Thái Hòa ” Tôi vẫn đi, tôi vẫn đi mãi biết bao giờ trở lại… “

Không chỉ hứa với Sài Gòn, mà Nhạc sĩ Nam Lộc còn hứa ” Berlin ơi, tôi đã hứa rằng tôi trở lại “… (*) Và ông đã thực hiện lời hứa ấy trên đường ” Hát cho đồng bào tôi ” ở hai thành phố khác ngày thứ bảy và chúa nhật ở Đức quốc như lời hò hẹn  ” Mong hẹn ngày gặp lại thân thương “.

Vậy chỉ còn ngày thứ sáu 18 tháng 10 cho Berlin, mà bắt đầu từ 15 giờ chiều, lúc mọi người còn bận đi làm. Mình lo lắm, không biết có ai thu xếp tới được không. Luật sư Trịnh Hội nói với mình, chỉ cần kiếm một phòng chứa chừng 50 – 60 người là đủ. Vì trò chuyện thôi mà, chắc chẳng ai quang tâm.

May thay,  mình tìm được một hội trường khá rộng rãi khang trang với sức chứa chắc hơn 150 người của một tổ chức phi chính phủ Guttempler. Đó cũng là một duyên lành.

Không như lần Đại Nhạc Hội ngày 8 tháng 3 vừa rồi, mọi người phần lớn được ở khách sạn. Lần này, vì trò chuyện thôi thì đành “ngủ bụi”  để tiết kiệm cho quỹ của VOICE dành tiền cứu giúp đồng bào… Nhạc sĩ Nam Lộc, Luật sư Trịnh Hội và ca sĩ Anh Chi, ca sĩ Trần Thái Hòa chia nhau ngủ nhờ mỗi người một chổ.  Chắc không thể nào tiện nghi bằng khách sạn, nhưng có lẽ ấm lòng.  Nhất là ca sĩ Trần Thái Hòa được thêm mấy gói mì gói và vài cái bánh bao để lót dạ đêm khuya.

Ấm lòng hơn nữa khi hay tin, một doanh nhân nổi tiếng về ẩm thực Berlin đã mời mọi người đến dùng buổi trưa tại quán. Buổi tối được một nhà báo mời đến nhà dùng bữa cơm ” Bắc Kỳ chính cống ” với đủ mặt anh tài, lại còn được ủng hộ 100 Euro.

Ngày thứ sáu đến trong nỗi lo âu hồi hộp không chỉ riêng mình. Các cô đã chuẩn bị ba mâm xôi mặn xôi chay cùng trái cây để mọi người tham dự lót dạ miễn phí. Đám đàn ông  lo tới hội trường sớm để khiên xếp bàn ghế, chỉnh âm thanh, mua thêm nước uống.

20191018_163327

Giờ đồng hồ đã điểm 3 giờ chiều, vậy  mà quay đi ngoảnh lại chỉ loe hoe chừng hơn 20 người. Ban Tổ Chức bắt đầu sốt ruột. Bỗng dưng mọi người kéo đến.  Những hàng ghế sắp cho khoảng 100 người bắt đầu gần kín.

Để khai mạc buổi Trò chuyện, Nhạc sĩ Nam Lộc và Luật sư Trịnh Hội đề nghị mình nói vài lời.  Mình thật bất ngờ vì mình có làm được gì đâu ngoài chuyện mướn hội trường, nên ấp úng vài lời cảm tạ rồi nhường lời.

Nhạc sĩ  Nam Lộc đã bắt đầu cuộc trò chuyện rất chân tình. Hội trường im phăng phắc. Mọi người lắng nghe ông như thể họ ao ước có người nói lên những điều ấy.  Nhìn những con người tuổi đáng Ông Bà Cha Mẹ mình, ngồi chăm chú lắng nghe như vậy, mình cảm thấy vô cùng thương mến và xúc động.

20191018_173204

Với mình, Luật sư Trịnh Hội là người  mình quý mến. Nhìn những gì anh đã làm được mà mình cảm thấy hổ thẹn.  Anh đã dành tuổi thanh xuân để góp sức giúp đỡ cho đồng bào tỵ nạn cũng như huấn luyện các bạn trẻ về tổ chức dân sự rất cần thiết cho một quốc gia dân chủ. Luật sư Trịnh Hội đã giải bày những công việc của VOICE, như giúp người Việt tỵ nạn còn kẹt lại tại Thái Lan, Phi Luật Tân được định cư ở Canada,  hay tổ chức các chương trình đào tạo xã hội dân sự cũng như hỗ trợ cho các thực tập sinh đến từ Việt Nam để tìm hiểu về nền Dân chủ Nhân quyền ở các nước tự do v…v… Vậy mà vẫn có những lời không tốt về anh và tổ chức VOICE.  Anh Blogger Người Buôn Gió –  Bùi Thanh Hiếu  đã lên phát biểu  những gì anh quá am hiểu về dư luận kiểu này. Có câu: ” Chó sủa mặc chó. Đoàn người vẫn đi “.

20191018_180743

Ngòi của anh đã gẫy, hãy mài trên xương tôi… Chấm máu tôi mà viết, về lương tâm con người “… Giọng ca thật máu lửa của nữ ca sĩ Anh Chi đến từ Pháp khiến mình nghe mà không còn biết đó là tiếng nhạc hay tiếng réo dậy lương tâm…  Âm nhạc kéo những con người dù Bắc, Trung hay Nam xích lại gần nhau. Đó như lời thì thầm tự đáy lòng khi nghe giọng ca trầm ấm truyền cảm của ca sĩ Trần Thái Hòa ” Tôi vẫn đi, tôi vẫn đi mãi biết bao giờ trở lại… “.

20191018_183905

Có thực mới vực được đạo “. VOICE hay bất kỳ tổ chức nào không nhờ những tấm lòng hảo tâm đóng góp thì ” Một cây làm chẳng nên non “. Trân quý biết bao những tấm lòng, những khuôn mặt gần như quen thuộc mà mỗi khi có dịp như vầy đều đến tham dự. Đó là những Ông Bà Cô Chú dù sống nhờ tiền hưu ít ỏi vẫn nhín ra trợ giúp. Đó là những doanh nhân kinh tế khá hơn giúp cả bạc ngàn. Đặc biệt còn có người từ Hoa Kỳ gởi tặng tấm séc 1000 USD cho buổi hôm nay.

Anh Blogger Người Buôn Gió dẫn cả đại gia đình bè bạn hơn chục người đến tham dự. Tới phần đấu giá cây đàn mà mình mua lại tặng Luật sư Trịnh Hội sau kỳ Đại Nhạc Hội ở Berlin 8 tháng 3 vừa rồi, anh đã đấu giá 500 Euro, rồi còn tặng thêm 500 Euro cho quỹ của VOICE. Với cây đàn kỷ niệm này, Tí Hớn con anh đã hứa với bác Trịnh Hội sẽ tập luyện tốt để năm sau bác về nghe cháu chơi… Mình vui lắm vì cây đàn đã trao về đúng nơi mình mong mỏi.

20191018_191012

Cảm ơn tấm lòng của hai ca sĩ Anh Chi và Trần Thái Hòa. Hai anh chị hát free cho buổi này. Luật sư Trịnh Hội nói đùa : ” Hôm nay mọi người vào cửa free,  được nghe nhạc free, ăn uống cũng  free luôn.  Nhưng freedom is never free “.

Để có được buổi Trò chuyện hôm 18.10.2019 được thành công, thì sức một mình mình làm sao kham nổi. Đằng sau mình còn có nhiều Chú Bác Anh Chị không cần được nêu danh mà khi mình mở lời cần trợ giúp, thì không ai chối từ. Ngược lại còn sốt sắng giúp đỡ, khuyến khích… Xin nhận nơi Tú một lời cảm tạ.

Có một điều không ngờ đến, là người lãnh đạo tinh thần Công Giáo của người Việt ở Bá Linh cũng đã đến tham dự buổi ” Trò chuyện với cộng đồng ” của VOICE. Chuyện bên lề mà mình thấy mắc cở khi nghe nói Cha Hà tới rồi. Mình hỏi Cha ngồi đâu để chào Cha thì theo hướng chỉ, mình thấy một bác râu dài có vẻ đạo mạo nên mình bước đến: ” Thưa Cha “. Ông ấy chỉ người bên cạnh mới là Cha Hà. Bẽn lẽn mình quỳ xuống chào Cha đang  ngồi.  Mới thấy thần thái Cha còn phong độ lắm.

Chừng hơn  7 giờ tối đã xong chương trình như đã hứa với tổ chức Guttempler, rằng trễ nhất là 8 giờ tối sẽ rời khỏi hội trường. Thật cảm động khi thấy không chỉ Ban tổ chức mà khán giả cũng cùng chung tay dọn dẹp.  Tiếc là hai ca sĩ hát mỗi người chừng 3 bài, mà ban nhạc Sun Club của anh Carlos Lâm bỏ công tập luyện khá nhiều. Thôi hẹn lần sau Đại Nhạc Hội tha hồ ca hát.

Bà xã mình chuẩn bị một nồi bún bò Huế nóng hổi để mọi người ăn tối, nhưng có một nữ hảo tâm đã mời tất cả đến nhà hàng chị dùng bữa tối. Nhà hàng thật lịch sự sang trọng và món ăn ngon miệng. Mọi người có dịp hàn huyên tâm sự đến nửa khuya trong không khí vô cùng ấm cúng.

Vậy mà độ 6 giờ sáng hôm sau, mọi người phải thức dậy cho chặng đường dài Đại Nhạc Hội ở Mönchengladbach. Mình mới thấy thương không chỉ những người thế hệ Luật sư Trịnh Hội, mà càng thương hơn Nhạc sĩ Nam Lộc – dù đã cặm cụi hết lòng vì cộng đồng người Việt tỵ nạn hơn 40 năm qua, vẫn còn khăn gói lên đường ở tuổi 75 lớn hơn Ba Mẹ mình,  thì tại sao tuổi cháu con như mình không góp được một bàn tay ?

 

Huỳnh Minh Tú

(*): Mượn lời của bài hát ” Sài Gòn ơi vĩnh biệt ” – Nhạc sĩ Nam Lộc